3 thg 3, 2015

- Thứ Ba, tháng 3 03, 2015 -    No comments

Người dân mong muốn được bảo vệ, mong muốn “xử lý nghiêm những hành vi tham nhũng” để đất nước giàu mạnh, để đảm bảo sự công bằng, để kẻ xấu bị trừng trị là đủ mà thậm chí không cần khen hay thưởng. Khi người ngay sợ kẻ gian là một xã hội bất thường!

Người ngay sợ kẻ gian: Một xã hội bất thường
Trong văn bản vừa gửi các bộ, cơ quan ngang bộ, UBND đề nghị tiến hành đánh giá, tổng hợp báo cáo việc thực hiện các quy định pháp luật về bảo vệ người tố cáo vừa qua, Thanh tra Chính phủ đặt câu hỏi: “Có cần phải xây dựng quy định riêng về bảo vệ người tố cáo tham nhũng hay áp dụng chung các quy định hiện hành về bảo vệ người tố cáo?”.

Đây là đề xuất bắt nguồn từ một thực tế, đó là người tố cáo tham nhũng chưa được bảo vệ, thậm chí bị đe dọa trả thù và số lượng đơn thư tố cáo tham nhũng đang suy giảm.

Thanh tra Chính phủ yêu cầu các cơ quan, đơn vị phải thống kê thông tin về số vụ việc người tố cáo bị trả thù, đe dọa trả thù; số người tố cáo đã bị trả thù; số người bị xử lý bằng các biện pháp hành chính do trả thù, đe dọa trả thù người tố cáo; số người bị xử lý hình sự do trả thù, đe dọa trả thù người tố cáo…

Trước đó ngày 12/12/2014, tại buổi tọa đàm nhân Ngày Quốc tế phòng, chống tham nhũng do Tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) và Thanh tra Chính phủ phối hợp tổ chức, đại diện TI đã công bố một nghiên cứu cho thấy chỉ có khoảng 1/3 người dân sẵn sàng tố cáo tham nhũng.

Theo đại diện TI, đây là tỷ lệ khá thấp so với các nước trong khu vực mà một trong những nguyên nhân do các quy định về việc bảo vệ người tố cáo ở Việt Nam còn chung chung, khó thực hiện. Trong khi đó, người dân còn e ngại hoặc sợ bị trả thù.

Cách đây 2 năm (9/2013), tại phiên thảo luận về công tác phòng chống tham nhũng của UB Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã phải thốt lên đầy chua chát: “Người dân nào mà không muốn đấu tranh phòng, chống tham nhũng, hay vấn đề là người ta chán rồi? Người ta đấu tranh mãi, góp ý mãi, đưa lên báo mãi nhưng không có tác dụng gì…”.

Người dân chán là có lý khi những đơn thư tố cáo gửi đi luôn rơi vào sự biệt vô tăm tích, không nhận được dù chỉ là dòng hồi âm tối thiểu.
Người dân chán khi những vụ án trật tự xã hội càng điều tra thì đối tượng liên quan càng nhiều, sự việc càng to ra trong khi đó với vụ án tham nhũng thì ngược lại, càng làm thì càng thu hẹp, vụ việc càng “teo” lại như lời phát biểu của một đại biểu Quốc hội.
Thế nhưng người dân còn lo sợ khi có những lá đơn gửi đi tố cáo lại quay về với chính người bị tố cáo để rồi người tố cáo nơm nớp sống trong tâm trạng sợ bị trả thù của người có quyền, có chức.

Người dân thì vốn thân cô, thế cô thường ở thế yếu trừ sức mạnh của sự thật.

Còn những kẻ tham nhũng thì luôn mưu mô, xảo trá và có nhiều mối quan hệ quyền lực.

Đã không ít vụ việc người tố cáo tiêu cực bị thua thiệt, bị trả thù và nếu có được khen thưởng thì cũng đầy “chiếu lệ” như đối với vụ việc sai phạm ở bệnh viện Hoài Đức trước đây.

Thật chua chát khi với thành tích phát hiện “rúng động cả nước”, chị Hoàng Thị Nguyệt đã được thưởng… 320 ngàn đồng trong buổi lễ “sơ sài, đạm bạc”, buồn tẻ, hình thức kéo dài 30 phút khiến dư luận cho là "xúc phạm người tố cáo tiêu cực".

Trở lại nội dung trên, để người dân thực sự chủ động hơn, tham gia tích cực vào nỗ lực phòng, chống tham nhũng của cả hệ thống chính trị, thời gian tới Thanh tra Chính phủ sẽ có các giải pháp để tăng cường cơ chế bảo vệ người tố cáo, khen thưởng xứng đáng người có thành tích trong việc tố cáo tham nhũng đồng thời xử lý nghiêm các hành vi tham nhũng.

Vâng, thưa Tổng Thanh tra Chính phủ, người dân mong muốn được bảo vệ, mong muốn “xử lý nghiêm những hành vi tham nhũng” để đất nước giàu mạnh, để đảm bảo sự công bằng, để kẻ xấu bị trừng trị là đủ mà thậm chí không cần khen hay thưởng.

Còn ngược lại, khi việc tố cáo các hành vi tham nhũng không được xem xét, lại đùn đẩy kính chuyển và không được xử lý nghiêm thì dù có thưởng cao đến bao nhiêu và cam kết bảo vệ như thế nào cũng khó được người dân ủng hộ.

Xin đừng để “người ta chán rồi” như phát biểu của Chủ tịch Quốc hội bởi theo lời của nhà bác học Lê Quý Đôn từng cảnh báo về nguy cơ mất nước. Đó là: “Trẻ không kính già, trò không trọng thầy, binh kêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh mặt”.

Một xã hội mà người ngay sợ kẻ gian là một xã hội bất thường!

Theo DÂN TRÍ

10 thg 2, 2015

- Thứ Ba, tháng 2 10, 2015 -    No comments
Người Trung Quốc rất nhẫn nại, họ đã từng nén nhịn trước sự cai trị hà khắc của nhiều triều đại phong kiến kiến và cũng rất giỏi chịu đựng trước những thảm cảnh của quốc gia, dân tộc, trước những giai đoạn chiến tranh hỗn loạn. Có thể nói tính nhẫn nại của người Trung Quốc quả là có một không hai.
Bàn về tính nhẫn nại của người Trung Quốc
Với phương ngôn sống: “tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu” (có nghĩa là: nếu không nhẫn nại ở điểm nhỏ thì sẽ làm hỏng việc lớn), người Trung Quốc đưa tính nhẫn nhục vào trong nhiều giáo lý cơ bản, ví dụ Nho giáo, để giáo dục con người. Trong nhiều giáo lý, người Trung Quốc coi những đau khổ là một phần tất yếu của tự nhiên, là ý trời và cho rằng nên nhẫn nhịn chịu đựng mà không cần có sự phản kháng.

Nếu so sánh khả năng nhẫn nại của Người Trung Quốc với các dân tộc khác, ví dụ người phương Tây, thì có thể thấy rằng khả năng nhẫn nại chịu đựng này của người Trung Quốc vượt hẳn người phương Tây. Trong một hoàn cảnh bị áp bức tương tự như nhau thì người Trung Quốc vẫn nhẫn nhịn, còn người phương Tây có thể sẽ không chịu ngồi yên mà sẽ đứng lên làm các cuộc cách mạng để thay đổi tình thể.

Phong tục sống chung trong một đại gia đình thì đây quả là môi trường tốt để người Trung Quốc tiếp tục rèn luyện đức tính nhẫn nại. Trong đại gia đình của Người Trung Quốc có đủ mối quan hệ: cha con, mẹ con, ông bà, chị dâu em chồng, mẹ chồng nàng dâu, chị em dâu, anh em bà con … và như vậy những sinh hoạt cá nhân, những tư tưởng cá nhân chắc chắn bị hạn hẹp, những mâu thuẫn gia đình luôn sẵn sàng bùng phát. Vì vậy, để sống yên ổn, con người không thể không nhẫn nhịn. Chế độ gia tộc còn tồn tại, các đại gia đình vẫn xuất hiện ở đâu đó thì mỗi con người chưa thể trở thành một cá thể độc lập mà con người còn buộc phải nhẫn nại để tồn tại.

Trong quan niệm chung người Trung Quốc vẫn coi nhẫn nại là một thứ đức hạnh tối cao và họ cho rằng sẽ sống tốt, yên ổn nhờ vào đức tính này. Nhẫn nại là một tiêu chí đánh giá khả năng của con người Trung Quốc.

Theo sự đánh giá của các nhà Trung Quốc học thì nhẫn nại là một tính cách rất quan trọng của người Trung Quốc. Tính nhẫn nại thể hiện tính cách của người Trung Quốc điển hình và có thể xem đây là biểu tượng của Văn hóa Trung Quốc trong ứng xử với môi trường xã hội.

Xem xét tính cách này ở 3 mặt: Chủ thể - Không gian và Thời gian.

1. Chủ thể:

Tính nhẫn nại được nảy sinh trong quá trình sống của một dân tộc. Hầu hết các dân tộc Trung Quốc (trước khi thống nhất đất nước) đều trải qua quá trình dài đi tìm một cuộc sống phù hợp, do phải cạnh tranh để sinh tồn, chen chúc để lấy chỗ ở …

Chính vì lý do này hầu hết các dân tộc Trung Quốc đều hình thành tính cách nhẫn nại đề sinh tồn.

2. Không gian:

Trong lịch sử hình thành Trung Quốc, các dân tộc mạnh mẽ ở phía Bắc tiến hành xâm chiếm xuống phía Nam để tìm các vùng đất mới màu mỡ, trù phú hơn.

Tuy nhiên, các vùng lãnh thổ phía Bắc lại chịu sự tấn công của người Mông Cổ, người Turk.

Chính vì vậy, tính nhẫn nại không chỉ thể hiện ở các dân tộc phía Nam và còn phổ biến ở cả các dân tộc phía Bắc.

3. Thời gian:

Tính nhẫn nại được hình thành qua suốt chiều dài lịch sử của Trung Quốc và vẫn được duy trì cho đến ngày nay (hiện nay, mặc dù đạt được những thành tựu vượt bậc trong hơn một thập kỷ qua, Trung Quốc - nước đông dân nhất thế giới – vẫn được xếp vào nhóm nước đang phá triển và khoảng cách giàu nghèo vẫn chưa được thu hẹp đáng kể, đời sống phần đông dân nghèo vẫn rất khó khăn. Và người dân Trung Quốc vẫn duy trì đức tính nhẫn nại này trong cuộc sống mưu sinh hàng ngày).

Nhìn chung, người Trung Quốc rất lấy làm tự hào về đức tính nhẫn nại của mình, vì vậy họ cho rằng tính nhẫn nại là điều chẳng có gì phải nghi ngờ, phê bình, bài bác. Tuy nhiên, trên thực tế thì không phải như vậy, trong tính nhẫn nại vẫn có rất nhiều điểm cần đưa ra để phán xét, phê bình, bởi từ tính nhẫn nại này đã sản sinh ra một số nhược điểm khác, ví dụ: cam chịu, thụ động, ngại thay đổi và không dám quyết tâm đấu tranh cho công bằng, lẽ phải, cho sự phát triển của chính mình và xã hội.

Theo STUDYINCHINA.VN

5 thg 2, 2015

- Thứ Năm, tháng 2 05, 2015 -    No comments
Kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2012, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình và những quyết sách của nhà lãnh đạo này về đối nội, đối ngoại luôn là đề tài bán tán sôi nổi của giới truyền thông trong và ngoài Trung Quốc.
Giải đáp 5 câu hỏi về ông Tập Cận Bình
Ông Tập Cận Bình đã giữ 3 chức vụ quan trọng của nhà nước TQ là Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy trung ương và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản TQ
Muốn hiểu được chính sách ngoại giao của Trung Quốc, ta cần phải hiểu được nền chính trị của đất nước này. Ngoại giao là một phần mở rộng của chính trị đối nội; vì vậy nếu hiểu sai những tính toán của Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ dẫn đến nguy cơ diễn giải sai lệch chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Điều này đặc biệt đúng ở hiện tại, khi mối liên hệ qua lại giữa công tác đối nội và đối ngoại của Trung Quốc được tăng cường mạnh mẽ kể từ khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền.

Điển hình như việc Bắc Kinh thiết lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) ở Biển Hoa Đông vào tháng 11/2013, vài ngày sau Hội nghị Trung ương 3 của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 18. Kỳ họp quan trọng này đã đưa ra quyết định thành lập hai cơ quan mới: Tiểu ban chỉ đạo Trung ương về thúc đẩy cải cách sâu sắc toàn diện và Ủy ban An ninh Quốc gia. Quyết định trên có thể là bước mở đầu để thiết lập ADIZ.

Khó có thể bàn luận về chính sách đối ngoại của Trung Quốc mà không cân nhắc đến tình hình chính trị trong nước; và ta cũng không thể nói về chính trị trong nước mà bỏ qua nhân tố Tập Cận Bình. Ở bên ngoài, ông Tập Cận Bình là chủ đề bàn tán không ngớt. Trong bài viết này, tác giả sẽ cố gắng giải đáp năm câu hỏi lớn về chính trị đối nội của Trung Quốc, dựa trên những kinh nghiệm có được từ nghề làm báo cũng như qua quá trình quan sát lâu dài về sự phát triển của nước này.

Câu hỏi thứ nhất: Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường là đối thủ hay đối tác?

Khởi nguồn của vấn đề này là bởi nhiều người nhận thấy một thực tế rằng so với các thông tin tuyên truyền ồ ạt về Tập Cận Bình tại Trung Quốc, thì Lý Khắc Cường nhận được ít sự chú ý hơn. Điều này càng rõ nét hơn khi so sánh với Ôn Gia Bảo, người tiền nhiệm của Lý Khắc Cường, nhân vật từng được truyền thông vô cùng yêu mến.

Thủ tướng đầu tiên của Trung Quốc Chu Ân Lai là một người nổi tiếng, thậm chí nhà lãnh đạo này còn được biết tới nhiều hơn cả cố Chủ tịch Mao Trạch Đông. Cũng chính vì thế, kể từ thời Chu Ân Lai, cụm từ “thủ tướng” bắt đầu mang ý nghĩa đặc biệt ở Trung Quốc. Phần lớn mọi người dân đều hi vọng thủ tướng đương nhiệm có năng lực, sức lôi cuốn và tính kiên quyết của Chu Ân Lai. Điều này vô hình đã tạo áp lực lớn lên giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc.

Giống như nhiều nhà quan sát khác, tác giả từng cho rằng có một sự cạnh tranh âm thầm hay thậm chí là một “cuộc chiến truyền thông” giữa Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường. Tác giả thấy mơ hồ trước những câu chuyện do truyền thông thêu dệt. Song, tác giả nhận ra rằng Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường về cơ bản chính là đối tác của nhau, họ có thiện chí hợp tác vượt lên trên những bất đồng giữa đôi bên.

Sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình lên nhậm chức, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng cường nỗ lực “điều hành quốc gia thông qua các tiểu ban chỉ đạo”, thành lập các cơ quan quan trọng như Tiểu ban chỉ đạo Trung ương về Thông tin hóa và An ninh mạng, và Tiểu ban chỉ đạo Cải cách Quân sự, bên cạnh Tiểu ban chỉ đạo Trung ương về thúc đẩy cải cách sâu sắc toàn diện và Ủy ban An ninh Quốc gia Trung Quốc đã được đề cập ở trên. Lý Khắc Cường là người điều hành thứ hai trong hầu hết các ban chỉ đạo này – một ngoại lệ đáng lưu ý là gồm cả các tiểu ban chỉ đạo liên quan đến quân đội. Quyền hạn của ông Lý Khắc Cường không những không bị hạn chế, mà dường như còn vượt ra ngoài lĩnh vực kinh tế vốn do thủ tướng điều hành. Điều đó cho thấy Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường cùng chia sẻ một sự hiểu biết ngầm, không chỉ trong vấn đề cải cách và kinh tế mà trong hầu hết tất cả các lĩnh vực.

Tại Hội thảo Internet toàn cầu lần thứ nhất được tổ chức ở Trung Quốc gần đây, ông Lý Khắc Cường đã phát biểu thay mặt Chủ tịch Tập Cận Bình khi đó đang công du nước ngoài. Điều này khẳng định vị thế thứ hai của Lý Khắc Cường tại Tiểu ban chỉ đạo Trung ương về Thông tin hóa và An ninh mạng. Bên cạnh đó, mới đây ông Lý Khắc Cường còn đón tiếp Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Shoigu khi Tập Cận Bình không có mặt ở Bắc Kinh.

Vậy phải giải thích sự khác biệt trong mức độ chú ý của truyền thông ra sao? Theo lời một quan chức chính phủ Trung Quốc, giới lãnh đạo nước này đã nhất trí rằng việc làm nổi bật quyền uy của Chủ tịch Tập Cận Bình là cần thiết, nhằm đáp lại mong muốn của người dân về một “vị anh hùng” có thể giải quyết các vấn đề khó khăn mà Trung Quốc phải đối mặt khi thực hiện công cuộc cải cách và chống tham nhũng. Ngoài ra, tác giả cho rằng Lý Khắc Cường có thể đơn giản là một người có tính cách khiêm nhường hơn người tiền nhiệm Ôn Gia Bảo, cũng giống như Hồ Cẩm Đào, người có phong cách ít nổi bật hơn người kế nhiệm Tập Cận Bình.

Câu hỏi thứ hai: Ai là cố vấn tin cậy nhất của Tập Cận Bình?

Câu trả lời cho câu hỏi này thường chỉ là phỏng đoán. Một số khả năng gồm có: Lý Hi, bạn cùng học của Tập Cận Bình và hiện đang là Chủ tịch tỉnh Liêu Ninh; Đinh Tiết Tường, thư ký của Chủ tịch Tập Cận Bình đồng thời là Phó chánh Văn phòng Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc; hay Vương Hộ Ninh, người đứng đầu Văn phòng Nghiên cứu Chính sách Trung ương. Mỗi người đều thỏa mãn những yêu cầu cần thiết để trở thành người đáng tin cậy bên cạnh Tập Cận Bình.

Tuy nhiên, gần đây Tập Cận Bình vừa công bố các biện pháp quan trọng liên quan đến các vấn đề như chống tham nhũng, tuyên huấn, vũ trang và an ninh. Công bố này bổ sung một vài gợi ý để phán đoán những người thân tín của Chủ tịch Tập Cận Bình. Theo quan điểm của tác giả Mục Xuân Sơn, các đồng chí của Tập Cận Bình bao gồm Vương Kỳ Sơn, Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương; Lỗ Vĩ, người chỉ đạo Văn phòng của Tiểu ban chỉ đạo Trung ương về Thông tin hóa và An ninh mạng; Tướng Lưu Nguyên và Lật Chiến Thư, Chánh Văn phòng Ủy ban Trung ương (cũng là người chịu trách nhiệm về hoạt động của Ủy ban An ninh Quốc gia Trung Quốc).

Có thể nói vai trò của Vương Kỳ Sơn là quá rõ ràng. Nếu không có nhân vật này, các chiến dịch chống tham nhũng ở Trung Quốc sẽ “phá sản”, và công chúng không dành nhiều kỳ vọng cho ông Tập Cận Bình đến vậy. Trong khi đó Lỗ Vĩ là một người điều hành ít nổi bật, trẻ tuổi và có năng lực. Ông từng làm việc nhiều năm ở Tân Hoa Xã và sau này đảm nhiệm công tác tuyên truyền tại Bắc Kinh. Gần đây, ông Lỗ Vĩ nắm quyền điều hành mạng Internet của toàn Trung Quốc. Dưới sự điều hành của nhân vật này, hình ảnh của Tập Cận Bình đã được phác họa thành “người của công chúng” trên mạng Internet. Và những “Tiếng nói lớn” (ám chỉ những người bất đồng chính kiến có ảnh hưởng nhất trên mạng xã hội Trung Quốc) đã buộc phải im lặng, và đây chính là điều chính phủ cần. Có rất nhiều lý do để tin rằng Lỗ Vĩ giành được sự đánh giá cao của Chủ tịch Tập Cận Bình.

Đối với Lưu Nguyên, đây là người được coi là trợ thủ đắc lực của Tập Cận Bình trong quân đội. Mặc dù Chính phủ Trung Quốc chưa bao giờ tiết lộ mối quan hệ giữa Lưu Nguyên và Tập Cận Bình, song truyền thông Hong Kong cho biết Chủ tịch Tập Cận Bình đã ủng hộ ông Lưu Nguyên trong cuộc chiến chống Từ Tài Hậu, nguyên Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc. Thậm chí còn có tin đồn rằng Lưu Nguyên sẽ đóng một vai trò quan trọng trong Ủy ban giám sát kỷ luật của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Ngoài ra, cả ông Tập Cận Bình lẫn ông Lưu Nguyên đều là con cháu các nguyên lão của Đảng, những “hạt giống đỏ” trung thành với nhà nước và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Cuối cùng là Lật Chiến Thư, người chịu trách nhiệm hoạch định toàn bộ các hoạt động của Chủ tịch Tập Cận Bình, và đảm bảo an toàn cá nhân cho nhà lãnh đạo này. Một bằng chứng rõ ràng về tầm quan trọng của Lật Chiến Thư là nhân vật này luôn nằm trong đoàn tháp tùng ông Tập Cận Bình trong các chuyến công du nước ngoài.

Câu hỏi thứ ba: Chủ tịch Tập Cận Bình có gặp phải sự chống đối chính trị thực sự nào không?

Trái với nền chính trị phương Tây, Đảng Cộng sản Trung Quốc không hề hé lộ chuyện phe cánh trong nội bộ, đây được xem là một nguyên tắc từ thời cố Chủ tịch Mao Trạch Đông. Bất cứ phe phái nào quá lộ liễu đều nhanh chóng bị gán mác “chủ nghĩa bè phái” và trở thành mục tiêu phê phán. Nói cách khác, về mặt lý thuyết, một đảng viên chỉ được phép trung thành với toàn Đảng chứ không phải với một cá nhân nào đó.

Vì vậy, bên ngoài, các quan chức cấp cao của Đảng không bao giờ để lộ dấu hiệu bất hòa. Công chúng hoàn toàn không biết về sự sụp đổ của Bạc Hy Lai, cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh, cho đến tận tháng 3/2012, khi Phiên họp Đại hội đại biểu nhân dân hàng năm kết thúc. Đến khi cựu Thủ tướng Ôn Gia Bảo chỉ trích “mô hình Trùng Khánh” của Bạc Hy Lai tại buổi họp báo thì người dân mới nhận ra thời của Bạc Hy Lai đã hết. Hầu hết mọi người tin rằng việc Bạc Hy Lai “ngã ngựa” có liên quan tới cuộc đấu đá chính trị trong nội bộ Đảng, song không ai có thể đưa ra bằng chứng xác thực chứng minh Bạc Hy Lai là đối thủ chính trị của Chủ tịch Tập Cận Bình.

Tuy vậy, ông Tập Cận Bình chắc chắn đã phải đối mặt với sự phản kháng và chống đối thật sự. Có lần ông Tập Cận Bình đã công khai phát biểu: “Công cuộc cải cách bước vào thời kỳ khó khăn và chạm đến vùng nước sâu” và “Tình hình chống tham nhũng vẫn còn phức tạp và nghiêm trọng”. Đây là các dấu hiệu cho thấy những chiến dịch này đang vấp phải một cuộc đấu tranh chính trị hết sức quyết liệt.

Đó chính là lý do tại sao Chính phủ Trung Quốc xây dựng sức mạnh của Tập Cận Bình qua các phương tiện truyền thông. Ông Tập cần sự đoàn kết trong Đảng cũng như sự ủng hộ của quần chúng. Một quan chức Trung Quốc đã nói rằng: “Họ (phe đối lập) rất cứng rắn, vì vậy Chủ tịch Tập Cận Bình phải cứng rắn hơn họ”. Vậy ai ở phe đối lập? Chỉ cần tìm ra “những con hổ lớn” và Tập Cận Bình sẽ không để họ yên.

Câu hỏi thứ tư: Tập Cận Bình có thực sự hy vọng sẽ vượt qua các lãnh đạo tiền nhiệm để trở thành một “kiến trúc sư mới”?

Việc so sánh ông Tập Cận Bình với “kiến trúc sư mới” của Trung Quốc là một sáng kiến của giới truyền thông, trong khi cả Chủ tịch Tập Cận Bình lẫn báo chí chính thống đều không thừa nhận cụm từ này. Danh hiệu này chỉ xuất hiện trên trang web của “Nhân dân Nhật báo”. Nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc thực sự muốn ca ngợi Tập Cận Bình là “kiến trúc sư mới”, họ sẽ chạy một tiêu đề lớn trên báo giấy của tờ “Nhân dân Nhật báo”.

Cách đây hai năm, ông Hồ An Cương, Giáo sư trường Đại học Thanh Hoa, đã viết một bài báo trên tờ “Nhân dân Nhật báo” nói rằng Trung Quốc áp dụng “hệ thống lãnh đạo tập thể”, một cái gì đó khác với hệ thống dân chủ phương Tây và truyền thống trung ương tập quyền của Cộng sản. Trong hệ thống của Trung Quốc, quyền lực được chia sẻ giữa các ủy viên thường vụ Bộ Chính trị. Quyết định về các vấn đề chính được đưa ra bằng cách lấy biểu quyết. Ý kiến táo bạo này của Giáo sư Hồ An Cương đã được cấp cao thừa nhận.

Chúng ta có thể coi sự xuất hiện của cụm từ “kiến trúc sư mới” như một cách để chính phủ thăm dò phản ứng của công chúng. Đây là thời điểm thuận lợi để các phương tiện truyền thông khác tiếp tục truyền bá danh hiệu này, bởi vì không những không gặp rủi ro gì mà còn vô cùng hữu ích. Sự ra đời một “khái niệm mới” về Tập Cận Bình sẽ thu hút sự chú ý từ khắp nơi trên thế giới.

Điều quan trọng là ông Tập Cận Bình mới chỉ nhậm chức được hai năm, và ông còn ít nhất 8 năm cầm quyền nữa. Trong giai đoạn này, ông Tập Cận Bình sẽ phải là một kiến trúc sư có đầu óc sắc sảo để có thể thâu tóm dần quyền lực mà trước đây nằm trong tay các ủy viên thường trực khác. Tuy nhiên, không có dấu hiệu cho thấy ông Tập Cận Bình sẽ lật đổ “hệ thống lãnh đạo tập thể” bằng cách lấy đi quyền bình đẳng trong quá trình ra quyết định của các ủy viên thường trực khác. Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ không thể phá vỡ hoàn toàn cơ cấu chính trị thượng tầng của Đảng Cộng sản Trung Quốc vốn đã hoàn thiện trong 20 năm qua kể từ thời Giang Trạch Dân.

Tác giả Mục Xuân Sơn khẳng định ông Tập Cận Bình là người ý thức được vai trò lịch sử của mình, và những gì ông ta làm không chỉ có giá trị đối với Trung Quốc ngày nay, mà còn đem lại lợi ích cho sự phát triển của Trung Quốc trong tương lai. Trung Quốc cần phải thay đổi, và Tập Cận Bình đã được lịch sử lựa chọn để thúc đẩy cải cách và chống tham nhũng.

Một quan chức Trung Quốc từng đồng ý với quan điểm này và cho rằng Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ đóng vai người hùng giúp Trung Quốc phát triển tốt đẹp hơn, an toàn hơn và ít rủi ro hơn. Theo quan chức này, ít nhất sẽ mất 5 năm để danh xưng “kiến trúc sư mới” chính thức được chấp nhận.

Câu hỏi thứ năm: Người dân Trung Quốc nghĩ gì về Chủ tịch Tập Cận Bình?

Liên tưởng đến Tổng thống Nga Putin: Bất chấp sức ép và sự trừng phạt của phương Tây, ông Putin vẫn nhận được tỉ lệ ủng hộ cao. Trong cuộc gặp với Tổng thống Nga Putin hồi năm ngoái, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhận ra mình và Putin có tính cách giống nhau. Một số hành động của Chủ tịch Tập Cận Bình nhận được sự ủng hộ ở Trung Quốc, tương tự như Putin ở Nga.

Phần lớn người dân Trung Quốc ủng hộ Chủ tịch Tập Cận Bình bởi họ đánh giá ông là một nhà lãnh đạo kiểu khác. Ông giới thiệu phu nhân của mình tại các hoạt động ngoại giao; ông cho phép đăng các hình hoạt họa về mình trên mạng Internet; ông thể hiện sự kiên quyết khi lật đổ các ủy viên Bộ Chính trị khác; và ông sẵn sàng tỏ ra cứng rắn với Mỹ và Nhật Bản.

Cùng với sự phát triển nhanh chóng của kinh tế, mong muốn của người dân Trung Quốc đang thay đổi. Họ mưu cầu hội nhập quốc tế cũng như được cộng đồng quốc tế công nhận. Chủ tịch Tập Cận Bình đang thỏa mãn nhu cầu tâm lý này đồng thời đáp ứng các nhu cầu về kinh tế. Dưới thời Tập Cận Bình, đất nước và con người Trung Quốc có vẻ đã khác so với trước kia.

Một số người có thể lo ngại Tập Cận Bình đang khôi phục tư tưởng “sùng bái cá nhân” từ thời Mao Trạch Đông. Một quan chức chính phủ đã bác bỏ điều vô lý này. Ông cho rằng truyền thông đã làm phức tạp hóa mọi chuyện. Ngày nay người dân có quyền tự do lựa chọn giữa rất nhiều ý tưởng phóng khoáng và đa dạng; do đó không thể có chỗ cho sự sùng bái cá nhân. Quan chức này khẳng định không ai trong chính phủ muốn phục hồi tư tưởng này, nhưng nó lại là yếu tố cần thiết để tạo dựng quyền uy cho Chủ tịch Tập Cận Bình.

Gần đây, rõ ràng là các phương tiện truyền thông đã hơi quá đà trong các chiến dịch tuyên truyền cho Tập Cận Bình. Thế giới có xu hướng diễn giải quá mức những thông tin này, với khả năng tính toán sai lầm về sự phát triển của Trung Quốc trong tương lai. Thậm chí điều này có thể ru ngủ bản thân ông Tập Cận Bình vào một cảm giác an toàn giả tạo. Để tránh kết cục như vậy đòi hỏi cần phải có một tư duy khách quan về các vấn đề đối nội và đối ngoại.
 
Theo NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

3 thg 2, 2015

- Thứ Ba, tháng 2 03, 2015 -    No comments

Cô bạn Lisa, một người New York đến Việt Nam làm việc, gần đây than phiền rằng cô rất ngạc nhiên khi ở Việt Nam người ta có thể hút thuốc tại bất kỳ đâu họ muốn.

Việt Nam - xứ sở thiên đường của khói thuốc
Họ đang làm một việc ảnh hưởng đến sức khỏe của người khác, nhưng hình như họ chẳng có chút áy náy nào”.

Sau khi nghe ý kiến của Lisa, tôi mày mò tìm hiểu thì được biết ở New York, luật cấm thuốc lá nơi công cộng được thực thi rất nghiêm ngặt, đặc biệt là ở công viên và bãi biển, cũng như các khu vực dành cho người đi bộ. Luật cũng đã cấm hút thuốc tại các không gian trong nhà như quán bar, nhà hàng từ khoảng 13 năm về trước. Những đạo luật ấy không chỉ nhằm giảm bớt tình trạng hút thuốc, mà quan trọng hơn, để bảo vệ những người không hút thuốc.

Thảo nào mà cô bạn của tôi bức xúc đến vậy. Bản thân tôi, một người không hút thuốc, sống trong môi trường chấp nhận khói thuốc một cách hiển nhiên như hiện nay còn cảm thấy phiền lòng, nữa là một người đến từ nơi cấm khói thuốc nghiêm ngặt như Lisa.

Một lần đi ăn cỗ, tôi để ý thấy một nhóm đàn ông rủ nhau hút thuốc trong nhà, dù ngay cạnh đó có một phụ nữ mang bầu. Tôi rất ái ngại cho chị và thực lòng muốn lên tiếng - ít nhất là đề nghị những người đàn ông ấy ra ngoài, nhưng lại không dám. Tôi là người trẻ nhất trong bữa cỗ hôm đó, và tôi ngờ rằng nếu mình lên tiếng thì có thể sẽ bị chỉ trích thiếu lễ độ. Hơn nữa, bản thân người mang bầu lại chẳng hề tỏ ra khó chịu, có thể vì chị không biết rõ tác hại của khói thuốc.

Một lần khác, tôi nhìn thấy trên Facebook tấm ảnh chụp chồng của bạn tôi cùng cậu con trai nhỏ đáng yêu trên cầu thang nhà họ. Tấm ảnh rất đẹp và tôi suýt nữa đã bấm “like” nếu như không nhìn thấy trên tay anh chồng một điếu thuốc đang bốc khói.

Có thể nhiều người cho rằng tôi nghiêm trọng hóa vấn đề, nhưng vấn đề này đúng là… rất nghiêm trọng. Theo ước tính của Tổ chức Sức khỏe Thế giới (WHO), hằng năm có hơn 600.000 người chết do khói thuốc lá thải ra từ người khác, gần 6 triệu người chết vì hút thuốc. Đó là chưa kể đến những ảnh hưởng âm thầm của khói thuốc mà người ta chưa đo đếm được.

Ở Việt Nam, tình hình này đang ở mức báo động khi 47,4% nam giới hút thuốc, trong khi với phụ nữ tỷ lệ này là 1,5% (cũng theo số liệu của WHO). Như vậy, có rất nhiều phụ nữ, như tôi, đang phải chịu đựng khói thuốc từ người khác một cách không mong muốn. Chính phủ đã có một đạo luật ban hành năm 2012 trong đó cấm hút thuốc trong môi trường công sở, cơ sở y tế, giáo dục, nhà ga, sân bay và các khu vực công cộng trong nhà. Điều 13 của đạo luật này quy định rõ, người hút thuốc lá không được hút trong nhà khi có trẻ em, phụ nữ mang thai, người bệnh, và người cao tuổi, đồng thời phải giữ vệ sinh chung bằng cách bỏ tàn, mẩu thuốc đúng nơi quy định.

Thế nhưng, tôi nhận thấy nhiều người không biết và không quan tâm đến những luật lệ trên. Bằng chứng là họ vẫn hút thuốc trong nhà có trẻ nhỏ, một số thậm chí vừa lái xe, vừa hút và ném tàn thuốc ra đường khi “xong việc”.

Tôi không dám kêu gọi những người hút thuốc lá cai nghiện, vì tôi biết để từ bỏ một thói quen là điều rất khó khăn. Hơn nữa, tôi nghĩ rằng mình phải cố gắng tôn trọng lựa chọn của người khác, ngay cả khi lựa chọn đó có hại với họ. Nhưng tôi rất mong những người hút thuốc, trước khi châm lửa, cũng tôn trọng cảm giác của người khác để tìm một nơi phù hợp, thay vì hút ở mọi lúc, mọi nơi.

Mới đây, tôi nhìn thấy tấm biển: “Không hút thuốc ở trong quán, quý khách có nhu cầu vui lòng ra ban công” khi đến một quán cà phê trên đường Hàng Vôi. Tôi bất chợt thấy vui, dù biết rằng, ở Hà Nội, không phải quán cà phê nào cũng có quy định này. Nhưng tôi nghĩ, hy vọng về sự thay đổi một thói quen khó bỏ, có thể bắt đầu từ một hành động thiết thực như thế.

MINH THI (VNEXPRESS)

2 thg 2, 2015

- Thứ Hai, tháng 2 02, 2015 - ,    No comments

Trung Quốc vừa nâng cấp hệ thống tường lửa quốc gia vốn đã rất hiệu quả trước đó nhằm nới rộng sự tách biệt giữa mạng Internet tại quốc gia này và thế giới World Wide Web, theo tường thuật của tờ WSJ.

Trung Quốc mạnh tay kiểm soát Internet
Hệ thống lọc và kiểm soát Internet cấp quốc gia của Trung Quốc, hay còn được biết đến với tên gọi là vạn lý tường lửa Great Firewall, vừa được nâng cấp chắc chắn sẽ khiến cho nhiều người dân Trung Quốc khó khăn hơn trong việc truy cập các website bị chặn - trong đó có Facebok, Twitter, Google và YouTube cũng như vài dịch vụ của GMail, theo tờ Wall Street Journal nhận định.

Trang tin công nghệ Cnet cho biết, hệ thống tường lửa quốc gia Great Firewall được giới chức Trung Quốc sử dụng để vô hiệu hóa mọi truy xuất đến các nội dung quan trọng của chính phủ nước này, đồng thời kiểm soát mọi thông tin mà người dân có thể tìm thấy trên mạng Internet.

Chưa dừng lại ở đó, hồi tuần trước, vài quan chức Trung Quốc từng xác nhận quốc gia này đã làm cho việc truy cập các dịch vụ mạng riêng ảo (VPN) trở nên khó khăn hơn. Được biết, sử dụng các dịch vụ/công cụ VPN - ví du như Astrill - như là cách mà khá nhiều người Trung Quốc sử dụng để phá vỡ cơ chế cấm truy cập vảo những dịch vụ của Mỹ như Facebook hay Google.

Tờ WSJ dẫn lời một quan chức cao cấp Trung Quốc cho biết những hành động kiểm duyệt như thế sẽ tiếp diễn trong tương lai.

Nâng cấp hệ thống tường lửa quốc gia là động thái cho thấy ý định của giới chức Trung Quốc trong việc tạo ra một môi trường Internet song song và qua đó chính quyền có thể dễ dàng kiểm soát hơn.

Việc gây khó cho người dùng khi truy xuất các dịch vụ nước ngoài cũng được xem là chiêu bài mà Trung Quốc sử dụng để bảo vệ các dịch vụ web đang phát triển của các hãng công nghệ bản địa.

Cũng hồi đầu tuần rồi, Trung Quốc vừa ban hành quy định mới đối với các hãng nước ngoài muốn tìm kiếm cơ hội kinh doanh tại quốc gia đông dân nhất thế giới này. Đặc biệt, với các hãng công nghệ, Trung Quốc buộc họ phải công khai mã nguồn, đồng ý cho tiến hành kiểm tra cũng như triển khai "cửa hậu" (backdoor) trên cả phần cứng lẫn phần mềm.

Theo PCWorldVN